Khuôn mặt cô gái bỗng phát lạnh, nỗi đau khổ dội lên trong lòng. Tấm thân trong sạch mình gìn giữ hai mươi ba năm, chưa từng bị người đàn ông nào nhìn qua, chạm qua. Tối qua, sau khi thoát khỏi vụ cướp, cô lại bị tên tài xế xa lạ đoạt lợi. Mặc dù nói là bảo toàn được tấm thân, nhưng cô không chỉ bị mất đi nụ hôn đầu, mà còn bị hắn sờ soạng nơi quý báu. Đối với cô mà nói, bị một người đàn ông đối xử và nhìn thấu như vậy chẳng khác nào bị bôi nhọ. Nếu không cân nhắc đến việc tối qua hắn giúp mình thoát khỏi nanh vuốt ma quỷ, hơn nữa dự tính ban đầu của hắn có lẽ là cứu mình, cô đã gọi điện báo cảnh sát rồi! Lâm Phi nghe vậy, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu. Bản thân mình đã đoạt lợi, hôn cũng đã hôn rồi, sờ cũng đã sờ rồi. Ở thời cổ đại, hành vi này cơ bản đã được coi là hủy hoại sự trong trắng của người con gái. Bị cô oán hận như vậy cũng là đáng đời. Nhưng mọi chuyện đều được xây dựng trên cơ sở là cứu cô ta, hơn nữa hắn cũng không làm ra chuyện gì cầm thú, có cần phải tàn ác đến mức bắt hắn ngồi tù không? - Không chạm vào cô là được chứ gì, có cần phải hung dữ như vậy không? Lâm Phi lẩm bẩm. Cô gái hừ lạnh một tiếng, khẽ cắn môi, bước từng bước nhỏ dọc theo con đường trải đá, hướng về cổng lớn màu hồng của khu biệt thự. Nhưng vào lúc này, cổng lớn vừa mở, đột nhiên xuất hiện vài người đàn ông mặc Âu phục, dáng người khôi ngô tuấn tú. Một người trong đó là người cầm đầu, khuôn mặt ngựa, mũi to, tóc xoăn, cao khoảng một mét chín. Vừa nhìn thấy đám người này, sắc mặc cô gái càng trở nên khó coi gấp bội, ánh mắt sắc lạnh ánh lên tia giận dữ. Tên mặt ngựa đi đến trước mặt cô gái, ánh mắt lộ ra vẻ tàn khốc, trừng mắt liếc Lâm Phi: - Tiểu thư, chúng tôi phụng mệnh lão gia, đã đợi cô một đêm rồi. Đêm qua cô đi đâu vậy, Mã thiếu gia của Tập đoàn Thanh Mã rất lo cho sự an toàn của cô. - Hừ. Cô gái cười lạnh: - Hầu Lôi, tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cậu hẳn phải biết rõ, nói gì mà cha tôi bảo các cậu phụ trách bảo vệ tôi, để tôi yên tâm đi đàm phán. Rõ ràng là các cậu thông đồng với nhóm người của Tập đoàn Thanh Mã, để họ có cơ hội không ngừng chuốc rượu tôi, còn lũ các cậu thì không thấy tăm hơi đâu. Các cậu cho rằng tôi không biết người bắt cóc tôi tối qua là người của Mã Thanh Hoành sao. Thanh thiên bạch nhật không dám ra tay, muốn lợi dụng đêm tối để cướp tôi rồi dùng thủ đoạn xấu xa “gạo đã nấu thành cơm”, quả là giỏi tính toán. - Tiểu thư, chúng tôi không hiểu cô đang nói gì. Tôi chỉ biết, lão gia và phu nhân đều vì muốn tốt cho cô. Nếu có thể liên hôn với Tập đoàn Thanh Mã, vậy thì Tập đoàn Khuynh Thành chúng ta có thể cải tử hoàn sinh rồi. Hầu Lôi nói đâu ra đấy. Cô gái như thể nghe được truyện cười hoang đường: - Hầu Lôi, xem ra nhiều năm qua, Tô Ánh Tuyết tôi luôn nhìn nhầm cậu. Vốn tưởng rằng cậu trung thành và tận tâm, nhưng chí ít cũng là nam tử hán. Nhưng xem ra hiện tại, cậu cũng chỉ là con chó trung thành mà thôi! Trong trời đất này có cha mẹ nào lại tình nguyện để người khác bắt cóc con gái mình, dâng tặng con gái mình cho tên đàn ông khác làm đồ chơi? Không ngờ vẫn có người như cậu, trợn mắt ăn nói bịa đặt, cho rằng đây là vì muốn tốt cho tôi. Nếu không phải tôi sớm phát giác ra điều cổ quái, trước khi uống say đi thang máy chạy xuống tầng, e rằng tối qua không cần chạy khỏi khách sạn đã bị ức hiếp rồi, đúng chứ? Đến giờ, Lâm Phi đang đứng bên cạnh mới biết người con gái này tên là Tô Ánh Tuyết. Hắn cũng từng nghe nói, Tập đoàn Khuynh Thành và Tập đoàn Thanh Mã đều là con cá sấu lớn trong Giới Thương nghiệp Lâm An. Hầu Lôi chau mày đáp: - Tiểu thư, xã hội này không đơn giản như vậy. Cô là đại tiểu thư của Tô gia, nên có giác ngộ hy sinh vì gia tộc và công ty. - Giác ngộ của tôi, là dùng năng lực của bản thân để cứu công ty, chứ không phải trở thành sủng vật cho người ta nuôi, cầu xin chút bố thí! Tô Ánh Tuyết lạnh lùng, cao ngạo. Có vẻ Hầu Lôi không muốn tốn nhiều nước miếng với cô tiểu thư này: - Tiểu thư, lão gia bảo tôi đưa cô đến Mã gia xin lỗi Mã thiếu gia. Mời cô theo chúng tôi lên xe. Nói rồi, gã chỉ chỉ tay về chiếc xe Mercesdes-Benz s600 đỗ phía không xa. Tô Ánh Tuyết tức đến sắc mặt trắng bệch. Đến Mã gia xin lỗi? Mình có gì sai trái, cần gì phải xin lỗi đám người xấu xa kia? Sau khi đi chẳng phải lại phải tiếp tục diễn trò tối qua chưa diễn xong sao? - Buồn cười, nếu người bị hại như tôi phải đi xin lỗi, vậy chẳng phải anh ta muốn bị xử bắn sao? Dù gì Tô Ánh Tuyết cũng là con gái, lúc này lại bị ép buộc như vậy, mắt đã lóng lánh nước, nghẹn ngào hỏi lại. - Vậy thì chúng tôi đành xin lỗi tiểu thư rồi. Đưa tiểu thư đi! Hầu Lôi vung tay lên, hai tên vệ sĩ thân hình cao lớn tiến về phía trước, nắm lấy tay Tô Ánh Tuyết. Nhưng không đợi bọn họ đến gần phạm vi hai bước, một thân ảnh bỗng ngăn trước người Tô Ánh Tuyết. Lâm Phi mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ, thấp giọng nói: - Được rồi, đừng miễn cưỡng cô ấy nữa. Mấy người đàn ông các cậu sao không có khí phái bằng một cô gái vậy? Chiều cao của Lâm Phi cũng chỉ một mét bảy một mét tám. Đứng trước những tên có chiều cao trung bình một mét tám mươi lăm như này, hiển nhiên có phần thấp bé hơn nhiều. Nhưng khuôn mặt hắn lại không có vẻ gì sợ hãi, chỉ có chút cảm khái với tình huống trước mắt. Tô Ánh Tuyết kinh ngạc nhìn bóng lưng người đàn ông trước mặt. Cô không ngờ, mình vừa uy hiếp hắn ngồi tù, tên lưu manh này lại tình nguyện thay cô ngăn cản những tên vệ sĩ có thể trạng to lớn phía trước. Thực ra Lâm Phi không cao thượng đến vậy, chỉ là dáng vẻ của cô...quả thực rất giống với người con gái khiến hắn khắc cốt ghi tâm. Dù cho thái độ của cô không tốt, nhưng hắn cũng không đành lòng để cô bị bọn đàn ông khi dễ. Hầu Lôi nhe răng cười: - Vừa rồi tao còn chưa kịp giáo huấn mày. Tối qua, chính tên thối tha ăn gan hùm gan báo mày đã phá hủy chuyện tốt của bọn tao. Mã thiếu gia nói hai thủ hạ của gã đã mất tích, còn mày lại êm đẹp đứng đây, xem ra, đây là trò quỷ của mày. Lão gia nói, nếu trông thấy mày, bắt buộc phải khiến mày hiểu được cái giá phải trả cho việc xen vào chuyện của người khác. - Người cha đến con gái mình cũng có thể bán đứng, có đáng để chúng mày nghe lời ông ta như vậy không? Lâm Phi hỏi. Tô Ánh Tuyết đứng phía sau nghe thấy những lời này, trong mắt trào lên nỗi chua sót, giơ tay vỗ vào lưng Lâm Phi. - Anh đi đi. Đây không phải là việc anh nên xen vào. Mặc dù cô rất oán hận người đàn ông này, đang muốn nghiêm túc suy nghĩ xem có nên để hắn ngồi tù không, nhưng cô không muốn để hắn can dự vào chuyện này. Lâm Phi quay đầu, cười ung dung vui vẻ: - Không sao, có tôi ở đây, chúng không thể làm cô tổn thương được. Ánh mặt trời buổi sớm mang theo tia nắng nhàn nhạt chiếu xuống khuôn mặt trẻ trung của Lâm Phi. Nhìn nụ cười ấm áp mà nhẹ nhõm dưới ánh mặt trời của người đàn ông trước mặt, cùng với ánh mắt có chút tang thương, không hiểu sao, Tô Ánh Tuyết quên cả thở, tim bỗng đập nhanh hơn. Không sao, có tôi ở đây... Chỉ vài chữ đơn giản nhưng lại khiến cô không nói được lời nào, mà ngược lại còn cảm thấy ấm áp trong lòng, như được hai bàn tay ấm nóng che chở. - Đúng là không biết trời cao đất dày là gì, cho hắn bài học. Hầu Lôi nhìn Lâm Phi như nhìn một kẻ ngớ ngẩn. Một tên vệ sĩ đã cười lạnh, tay nắm hình quả đấm, nhìn Lâm Phi với ánh mắt khinh thường. Gã tiến lên phía trước một bước, nắm đấm mang theo một luồng gió mạnh, trực tiếp hướng về hàm dưới bên trái của Lâm Phi. Tô Ánh Tuyết biết là chuyện không hay, nhắm chặt hai mắt lại. Nhưng không có tiếng kêu thảm thiết như trong tưởng tượng của cô. Khi cô mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt khiến cô có chút kinh ngạc. Thanks