Nàng nhàn nhạt gật đầu, lãnh khốc xoay người rời đi. Lạc Lạc có chút mất hứng nói: ” Hí Thiên đại nhân mặc như vậy cũng rất dễ nhìn a ! Kén chọn như ngươi có gì tốt chứ ?” ” Ta không có nói chuyện với ngươi !” Anh Dạ công chúa trừng mắt nhìn Lạc Lạc, ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra ngoài. Lạc Lạc tức giận đến mức gương mặt thanh tú đỏ bừng lên, đấm ngực giậm chân. ” Lạc Lạc.” Một thanh âm uy nghiêm từ phía sau vang lên, Tái Tư tộc trưởng đi lên phía trước, vỗ bả vai Lạc Lạc: ” Lần này ngươi làm rất tốt a.” Lạc Lạc lập tức mặt mày hớn hở, nhân cơ hội bàn điều kiện: ” Nếu vậy phụ thân đáp ứng để ta trở thành một tên dong binh đi !” Tái Tư tộc trưởng lắc đầu, Lạc Lạc thực lực có bao nhiêu hắn là người rõ ràng nhất. Thiếu niên thường kích động, tràn ngập tinh thần mạo hiểm, nhưng nếu sơ suất gặp phải nguy hiểm thì tùy thời đều mất mạng a. Dong binh đều là dân liếm máu trên lưỡi đao mà sống, Lạc Lạc hiện tại vẫn còn nhỏ, khi trưởng thành hắn mới có thể hiểu nỗi khổ tâm của kẻ làm cha này. ” Sự tình làm dong binh sau này hãy nói đi, phụ thân hiện tại giao cho ngươi một nhiệm vụ.” Nghe được nửa câu đầu, khuôn mặt tươi cười của Lạc Lạc ngay lập tức xụ xuống, nhưng sau khi nghe nửa câu sau, hắn mở to hai mắt: ” Nhiệm vụ gì a ?” ” Vị Hí Thiên đại nhân kia thực lực cường hãn, phụ thân hi vọng ngươi có thể cùng nàng tiếp xúc nhiều một chút, nếu như có thể lôi kéo nàng đầu nhập vào gia tộc ta là tốt nhất.” ” Cùng nàng tiếp xúc ư…….” Tựa hồ là nghĩ tới điều gì, Lạc Lạc trên mặt có chút mất tự nhiên, đỏ bừng lên. (Lạc Lạc suốt ngày đỏ mặt hoài, yêu quá