Phải đến ba ngày sau mới có những tiết mục đặc sắc, mặc dù ban ngày vẫn không có gì khác với ba ngày đầu nhưng vào buổi tối sẽ tổ chức một đêm hội lớn ở gần bãi Bạch Lộ(1). Đêm hội này có sự tham gia của tri phủ đại nhân và rất nhiều nhân vật nổi tiếng khác. Những cô gái tham gia sự kiện này sẽ được tuyển chọn dựa vào thành tích của ba ngày trước đó. Về cơ bản mỗi thanh lâu sẽ được hai suất tham gia thi tuyển. Trong số những nữ tử tham gia biểu diễn ba đêm trước sẽ tuyển ra mười sáu người. Vào tối ngày mùng bốn sẽ từ mười sáu người chọn ra tứ đại hành thủ, phải tới khuya ngày mùng năm mới là lúc tuyển chọn hoa khôi. Người có thể tham gia thịnh hội trong ba ngày này đều là người có tiền mà hoa khôi cũng chính là do sự ủng hộ của họ mà thành. - Hàng năm việc tuyển chọn hoa khôi vẫn do quan phủ đứng ra tổ chức, ngay cả công tác chuẩn bị hoa cũng do quan phủ đứng ra, mà việc chuẩn bị hoa lại đem về lợi nhuận kếch sù. Như mấy năm trước có người thậm chí đưa tặng cả vạn đoá hoa, trên thực tế thì làm gì có đủ cả vạn đoá hoa bó lại cho hắn đi tặng... Tất cả những việc này, nếu chỉ dựa vào các thanh lâu thì không thể nào dễ dàng làm được mà phải thông qua quan phủ mới có thể tiến hành thuận lợi. Tiền mua hoa quan phủ sẽ lấy hai thành, hơn nữa tiền thuế hàng tháng vẫn cắn cứ vào đó mà tính toán như thường, riêng hai thành này là khoản quan phủ nghiễm nhiên có được. Mỗi năm số tiền họ kiếm được từ đây cũng không nhỏ. Buổi trưa bên sông Tần Hoài, Ninh Nghị và Lý Tần từ trên tửu lâu đi xuống. Lý Tần đang cười nói với Ninh Nghị về những chuyện xảy ra gần đây cho tới việc chọn hoa khôi đang thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Hôm nay là ngày ba mươi tháng tư, cuộc thi hoa khôi đã bắt đầu, rất nhiều thanh lâu trong thành Giang Ninh cũng tổ chức nhiều hoạt động vô cùng long trọng, từ xa liền có thể nghe thấy tiếng đàn ca truyền đến. Một chiếc thuyền hoa chậm rãi trôi trên sông, đầy cờ hoa rực rỡ chạy dọc men bờ. Trong khoang thuyền, ngoài người lái còn có một vị nữ tử xinh đẹp, cô gái bỗng quay lại phía bên này vẫy tay gọi: - Lý công tử, Lý công tử... Thì ra nàng nhận ra Lý Tần. - Buổi trưa nắng nóng, hai vị công tử nếu không bận việc gì, xin mời lên thuyền uống chén trà, nghỉ tạm một chút được chăng? Ninh Nghị có chút khó hiểu quay sang nhìn Lý Tần, thấy vẻ mặt hắn tươi cười, chắp tay hướng về phía cô gái trên thuyền từ chối. Cô gái nói thêm vài câu rồi cũng không cố mời nữa. Đợi đi được một quãng, Ninh Nghị mới cười nói: - Ha ha, Lý huynh đúng là người quen biết rộng rãi. - Chỉ là trước kia có từng gặp mặt, không ngờ nàng vẫn còn nhớ. Lý Tần cũng có chút đắc ý. - Nếu ban nãy Lập Hằng muốn, chúng ta có thể lên thuyền ngồi chơi một chút. Nàng nhất định sẽ đón tiếp cẩn thận. Hơn nữa cũng không cần dùng tiền mua hoa, nếu có thể viết một bài thơ tán thưởng cô nương nào đó, thậm chí còn nhận được cả nhuận bút nữa đấy. Với những tài tử có danh vọng lớn, đôi khi đối phương còn tình nguyện hiến thân... - Với tài năng của Lý huynh chắc là đã tiến cử không ít người đấy nhỉ? - Cũng từng có, chỉ là nếu Lập Hằng chịu hiển lộ danh tính mà tham dự hẳn rất dễ dàng, e là chẳng cô nương nào có thể từ chối được đâu. Từ Trung Thu đến nay, tại hạ cùng Ỷ Lan cô nương từng gặp mặt vài lần. Nàng rất quan tâm đến Lập Hằng. Ta thấy nếu Lập Hằng có thể vì nàng làm một bài thơ thì chuyện nàng nguyện nâng khăn sửa túi giúp huynh không hẳn là không thể. Haha! Trước kia Lý Tần chẳng mấy khi đề cập đến chủ đề này với Ninh Nghị, bây giờ vừa mở đầu câu chuyện đã không ngần ngại. Thơ từ ca phú của tài tử nhờ giai nhân mà được vang danh. Giai nhân cũng không thể bỏ qua sự ủng hộ của các tài tử. Đại hội hoa khôi hàng năm có không ít cô nương nổi bật nhờ thơ từ. Với thân phận của Lý Tần, nếu hắn vì một cô nương nào đó làm thơ thì giá trị của cô đó ngay lập tức được đề cao rất nhiều. Năm ngoái, tứ đại hành thủ lần lươt là Ỷ Lan, Lục Thái Thái, Nguyên Cẩm Nhi và hoa khôi Phùng Tiểu Tĩnh. Có người nói Lý Tần chính là một trong những tài tử ủng hộ Phùng Tiểu Tĩnh. - Kỳ thực cuộc thi này cũng chỉ là việc tranh dành danh tiếng mà thôi. Lý Tần lắc đầu cười. - Vào lễ Trung Thu và Thượng Nguyên năm ngoái, hai hội thơ Chỉ Thuỷ - Lệ Xuyên rất khó phân cao thấp, hai bên luôn tranh đấu với nhau. Lúc đó Tào Quan đã gây được thanh danh lớn và trở thành tài tử hàng đầu của hội thơ Chi Thuỷ. Hắn làm hai bài thơ tán thưởng Nguyên Cẩm Nhi, những tài tử khác của hội thơ Chỉ Thuỷ cũng đều ủng hộ Nguyên Cẩm Nhi... Hà, sau đó bên hội thơ Lệ Xuyên liền xoay ra ủng hộ Phùng Tiểu Tĩnh. Khi đó Ô gia đang ủng hộ cho Ỷ Lan cô nương có thực lực mạnh nhất, chỉ có điều Ô gia vốn là thương nhân nên hơi kém về danh tiếng, rốt cuộc để cho Phùng Tiểu Tĩnh dành thắng lợi cuối cùng. Điều này thật sự cũng có chút khó hiểu... - Tất nhiên tình hình năm nay đã khác, mà nguyên nhân chủ yếu chính bởi Lập Hằng huynh bỗng trở nên nổi tiếng. Nếu huynh không có ý định tham dự chuyện này thì cũng không có gì đáng nói, nhược bằng huynh cũng là kẻ có tâm thì, ha ha, nói không chừng tất cả mọi nhà sẽ hợp lực lại mà công kích huynh đó... Lý Tần biết rõ ngày thường Ninh Nghị ít khi đến các thanh lâu, giao tiếp cũng không nhiều nên nói xong mấy lời này liền cười hỏi: - Lập Hằng mấy ngày nay có dự định gì không? - Tại hạ định tối mùng ba đến bãi Bạch Lộ xem biểu diễn. - Nhà đồng ý cho huynh đi sao? Vậy phải cẩn thận suy nghĩ mới được... Lý Tần vội vàng nói. Thực ra bây giờ hắn đang giảng bài ở thư viện Dự Sơn, cũng có thể coi như là khách khanh của Tô gia. Tô gia từng mấy lần mời hắn ăn cơm nên đã có dịp gặp mặt Tô lão thái công và Tô Đàn Nhi. Mà Tô Đàn Nhi cũng mấy lần đến tận thư viện Dự Sơn, vi vậy hắn khá rõ tính cách của nàng. Tuy nàng không phải người hẹp hòi gì nhưng dù sao nữ nhân cũng vẫn là nữ nhân. Hắn vừa nói phải suy nghĩ chính là để chỉ cuộc thi chọn hoa khôi sắp tới. Thông thường, nếu ngươi ủng hộ vị cô nương nào thì sau khi yến hội chấm dứt sẽ có một bữa tiệc để các nàng đứng ra cảm tạ. Trong bữa tiệc này sẽ có ca múa mà các tài tử cũng làm thơ chúc mừng, vừa ca ngợi cô nương mình ủng hộ vừa tạo danh tiếng cho bản thân. Sau khi nghe Lý Tần thuyết minh rõ những uẩn khúc này, Ninh Nghị lắc lắc đầu cười đáp: - Tại hạ đi cùng với Đàn Nhi. Lý Tần ngẩn người một lúc mới nói: - Vậy cũng đúng, trong mấy ngày biểu diễn này các nàng sẽ dốc hết khả năng của mình ra, dù chỉ đi xem không thôi thì đã rất hay rồi. Lần này có thể coi là màn biểu diễn có trình độ cao nhất ở Giang Ninh, mấy ngày trước khi cùng chuyện trò với Ninh Nghị ở ngoài hiên lầu hai, Tô Đàn Nhi đã đề cập đến việc muốn cùng Ninh Nghị tới xem biểu diễn. Thực ra nàng biết Ninh Nghị rất thích những loại náo nhiệt thế này. Ngược lại Lý Tần thì có chút tiếc nuối trong lòng. Mặc dù trong nhà đã có thê tử nhưng hắn lại không có ý định mang các nàng theo đi dự hội. Chủ yếu là vì sau khi yến hội kết thúc, không chỉ có mỗi một việc hội ngộ giai nhân mà quan trọng nhất chính là kết giao bằng hữu. Mở rộng quan hệ, tạo dựng danh tiếng mới là mục đích chính của hắn khi dự hội. Hai người cùng đi một đoạn đến một ngã rẽ thì mới chia tay. Ninh Nghị không còn việc gì khác nên trở về nhà, Tô Đàn Nhi cùng mấy nha hoàn cũng đã trở về. Thiền nhi và Quyên nhi đang líu ríu kể về những màn biểu diễn gặp được trên đường cùng tâm trạng mong ngóng tới cuộc thi lớn nhất trong ba ngày từ mùng ba đến mùng năm. Đáng tiếc tới lúc chạng vạng tối lại nhận được một phong thư. Ngay sau đó, hai tên chưởng quỹ vội vã đến phủ gặp mặt bàn bạc với Tô Đàn Nhi một hồi lâu. Tới lúc ăn bữa tối, Tô Đàn Nhi tỏ vẻ xin lỗi nói rằng không thể cùng đi xem biểu diễn. - Đột nhiên có việc gấp, sợ là không thể cùng tướng công đi chơi được, hay là tướng công đi cùng tiểu Thiền vậy nhé. Sau đó nàng nhỉ giọng nói: - Văn Định, Văn Phương bọn họ cũng có mấy chục một trăm lạng, thiếp đã đưa tiền riêng cho tiểu Thiền, nếu tướng công ưng ý cô nương nào thì cứ việc mua hoa tặng. Tặng nhiều một chút thì đến tạ yến vào buổi tối còn có thể hưởng thụ mỹ nhân ân...Sau khi tướng công chiếm được cô nào rồi thì cũng không được bảo rằng thiếp đây keo kiệt đâu đó... - Gian thương... Nhìn thấu tiểu xảo của nàng, Ninh Nghị bật cười thở hắt ra. Tô Đàn Nhi nhăn mũi cười hi hi. Dù trước mặt Ninh Nghị nàng tỏ ra tự tin song có một vài việc nàng không thể không cân nhắc. Buổi tối cuối tháng tư ấy, sau khi trở về phòng, trong lòng Tô Đàn Nhi vướng chút buồn phiền. Nàng ưu tư nhìn sang ánh đèn ở gian phòng đối diện. Trông nàng bấy giờ giống như những thiếu nữ bình phàm, mặc dù thường ngày, mỗi khi nàng trầm tư suy nghĩ vẫn biểu hiện nét thành thục, lông mày hơi nhíu để lộ ra một cỗ khí thế ổn trọng được tài bồi theo năm tháng. Chỉ là lúc này, tuy rằng nàng cũng đang trầm tư suy nghĩ nhưng nét mặt không có một chút ổn trọng nào, ngược lại toàn là những biểu hiện của một thiếu nữ thông thường. Nàng ngồi bên bàn, buồn bã đưa tay lật mở từng trang sách dưới ánh đèn. Đây đơn thuần là cử chỉ của một thiếu nữ mà thôi. Sau đó, nàng gọi tiểu Thiền vào phòng, vui vẻ cười nói với cô bé như mọi khi, rồi bàn tới việc đi xem biểu diễn ngày mùng ba, đồng thời lấy ra một chút ngân phiếu đưa cho cô bé. Tuy tiểu nha đầu hơi buồn vì Hạnh nhi và Quyên nhi không được đi xem biểu diễn, song vẫn tương đối phấn khởi vì dù sao mình cũng được tham dự, ngần ngừ một lúc mới nói: - Tiểu thư, muội...Hay là để Quyên nhi đi cùng với cô gia, muội cùng với tiểu thư đi xử lý công việc ở nhà xưởng cũng được. Quyên nhi rất muốn đi xem lễ hội... - Đợi xử lý xong công việc của ngay mùng bốn đến mùng năm là chúng ta có thể cùng nhau đi xem rồi. Tô Đàn Nhi cười cười, đưa tay vuốt nhẹ gò má tiểu Thiền, nhìn thằng vào gương mặt thanh tú của nàng rồi lại nhìn sang cửa số phía bên kia, suy nghĩ một lúc, đoạn hít sâu một hơi như vừa quyết định việc gì đó. - Tiểu Thiền, muội thực sự thích cô gia hả? Tiểu Thiền ngây người, mãi hồi lâu không biết trả lời thế nào, ánh mắt bối rối, gương mặt bỗng trở nên đỏ hồng... ------------------------------- (1) 白鹭洲: chữ châu(洲) có nghĩa là cù lao, bãi nổi trên sông. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: