Chương này dài gấp đôi bt, mình cắt đôi ra chứ làm không kịp, đây là phần đầu. Đêm nguyên tiêu, Cựu Vũ Lâu. Vào tối trung thu bốn tháng trước, khúc Thủy Điệu Ca Đầu vừa xuất hiện đã làm kinh diễm cả Giang Ninh, thậm chí có người còn nói: vì sự xuất hiện của nó, hội thi thơ Giang Ninh mấy năm tới cũng khó tìm được một bài thơ trung thu hay như vậy. Tới bây giờ, bài thơ “Trăng Sáng bao giờ có” này vẫn được xướng lên ở mọi chỗ tiệc tùng, tụ hội... Thời gian bốn tháng không đủ để làm nhạt đi sự chấn động mà khúc ca này mang đến, thậm chí theo thời gian càng lúc lại càng lan xa. Tại Đông Kinh, Dương Châu... bài thơ này cũng được truyền xướng liên tục, tiếng tăm rất lớn. Thế nhưng theo thời gian trôi, ban đầu quanh phạm vi Giang Ninh vẫn còn thảo luận về tác giả của bài thơ, nhưng dần dần bị lắng xuống, lâu ngày không có tin gì mới, mấy suy đoán về việc sao chép thơ hoặc bình luận những mặt xấu của đối phương cũng chỉ được vài lần, sau đó không ai còn tâm tình để đề cập tới. Trong đêm nguyên tiêu, đám người Bộc Dương Dật cùng Tô Sùng Hoa nhắc đến Ninh Nghị cũng chỉ thảo luận trong phạm vi nhỏ. Nếu như đưa chủ đề đó ra cho mọi người cùng bàn thì cũng chẳng ích gì. Ngươi nói người ta là ẩn sĩ, là cuồng sinh, thế nhưng người ta dạy học cả ngày, không rảnh mà quan tâm đến mấy cái chuyện đó, bởi vậy nên mấy người tụ bên cửa sổ nhìn xuống, đa phần đều không rõ đến cùng là đang xảy ra chuyện gì. Ỷ Lan ở kia vừa mới ca múa xong, lúc này đang ngồi nghỉ gần đó, cười nói líu lo với mấy tài tử, thấy tình huống bên này bèn nhỏ giọng hỏi thăm mấy người Toàn bộ người tụ tập tại hiện trường đều có tình trạng này, sau khi bàn tán một hồi mới có người ngộ ra: - Hình như lúc này Ninh Nghị Ninh Lập Hằng đang ở dưới lầu. - Ninh Lập Hằng, người sáng tác bài Thủy Điệu Ca Đầu hả? - Ngay cả người này Bộc gia cũng mời được đến? - Tô gia chẳng qua chỉ là một hãng buôn vải, Bộc Dương gia lại là nhà giàu nhất Giang Ninh, sao lại không nể mặt được, chỉ là... ngược lại, nghe nói người này mua danh chuộc tiếng... - Hắn không mấy khi tham dự những bữa tiệc như vậy đâu, vậy mà nghe đâu ăn nói cũng rất có khẩu khí. Đám đông nho nhỏ bàn luận , Ỷ Lan cũng chỉ cười nghe. Khúc Thủy Điệu Ca Đầu này nàng từng hát rất nhiều lần , chẳng qua với mấy cuộc tụ hội này, dĩ nhiên nàng sẽ không biểu hiện sự tò mò ra ngoài, chỉ là tán gẫu đôi câu với mấy người, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn về phía Bộc Dương Dật bên kia. Bên cửa sổ, mấy người Tô Sùng Hoa đều nhận ra Ninh Nghị phía dưới, Tiết Tiến cười cười: - Đây không phải là tiểu Thiền thì là ai nữa, phía trước nhất định là Lập Hằng. Bộc Dương Dật ngầm nhìn qua Tô Sùng Hoa, Tô Sùng Hoa liền cười rộ lên: - Quả nhiên là Lập Hằng và nha đầu tiểu Thiền. Tiết Tiến thò đầu ra nhìn nhìn: - Không biết bọn họ đang đi đâu thế, gọi y lên đây nhé. Ô Khải Hào nói: - Trông như đang có việc. Mấy người nói vậy làm Bộc Dương Dật nhất thời đắn đo. Một lát sau, Tô Sùng Hoa lại cười nói: - Vừa hay gặp dịp, gọi hắn tới một chuyến cũng không sao. Đêm nguyên tiêu mấy khi mà có, chắc chỉ tùy ý đi dạo thôi... Tô Sùng Hoa là bậc trên của Ninh Nghị, y đã nói như vậy Bộc Dương Dật mới đưa ra quyết định, thấy bộ dáng Tiết Tiến dường như đang muốn gọi người liền vội vàng nói: - Sao thế được, sao thế được, với tài học của Ninh huynh đệ, tất nhiên phải do ta tự mình đi mời, chư vị đợi chút. Ô Khải Hào đứng bên nói: - Ta với ngươi cùng đi. Hai người liền cáo lỗi mọi người xung quanh một phen, đẩy cửa xuống lầu, trong gian phòng nhất thời xôn xao bàn luận về chuyện Ninh Nghị tới đây, những suy đoán liên quan tới tài học của gã giờ phút này lại tiếp tục được đẩy lên cao trào. Tiết Tiến cười lạnh, nói vài câu với mấy người quen gần đó, thỉnh thoảng cảm thấy ngờ vực nhìn sang Tô Sùng Hoa: lão già này đang giở trò gì vậy... Tô Sùng Hoa không có cảm tình gì với hắn, chắp tay sau đít, mỉm cười thờ ơ mà bắt chuyện với Lý Tần... ******************** - Cô gia lạc ...mất... rồi!...Cô gia tìm ...không... thấy... Đứng giữa gian nhà dưới lầu, lời nói tiểu Thiền trầm bồng du dương như hát, trong âm điệu ít nhiều có chút hả hê, nhưng phần lớn chính là sự yên lòng bởi Ninh Nghị không tìm ra nữ tặc kia. Trên đoạn đường tới đây, khăn trùm đầu của nàng không quấn lên được nên đành cởi luôn phía bên kia xuống, lộ ra hai cái bím tóc xinh đẹp hình sừng dê. Vừa đi, bím tóc nẩy qua nẩy lại, giống như một tiểu nha hoàn lanh lợi hiểu chuyện. Ninh Nghị hiểu nỗi băn khoăn trong lòng của nàng, lúc này vừa cười vừa quay đầu lại, tiểu Thiền tưởng cô gia lại muốn đưa tay lộng loạn tóc nàng, nhanh nhẹn nắm hai bím tóc, vội vã lui về phía sau vài bước, nhe miệng cười rất thỏa mãn. - Ai nói ta bị mất dấu? - Cô gia mất dấu là cái chắc. Tiểu Thiền vừa nói vừa cười, Ninh Nghị liếc mắt. - Chúng ta cứ đợi xem. Nói rồi bèn nhìn qua một chỗ khác. Thực ra gã vẫn chưa mất dấu, chỉ là hiểu được sự lo lắng trong lòng tiểu Thiền. Nàng tưởng mình mất dấu rồi nên mới yên tâm, thôi thì như vậy cũng tốt cho nàng hơn. Lúc này bầu không khí trong tòa tửu lâu đã trở nên rất náo nhiệt, xem ra người người hân hoan, vui vẻ hòa ái, dù vậy, có rất nhiều chi tiết tưởng chừng rất nhỏ nhặt vẫn không thoát khỏi tầm mắt của Ninh Nghị. Một số tên Vũ Liệt quân lần theo đến đây, bọn họ dựa theo con đường mà nữ tặc kia có khả năng tẩu thoát mà tiến hành bày binh bố trận, gã và tiểu Thiền nhất nhất theo sát theo sau với khoảng cách không xa. Ở bức tường phía sau tửu lâu có một bãi tuyết đọng sụt xuống bất thường, trước cửa chính, hai tên Vũ Liệt quân đang thương lượng với bọn hộ vệ tửu lâu, lúc này mới được phép đi vào. Mới vừa rồi, Ninh Nghị và tiểu Thiền đã đảo quanh được nửa vòng, chú ý tới một căn phòng chứa đồ linh tinh hoặc là phòng nghỉ ngơi có vẻ như bị người phá cửa mà vào. Ninh Nghị cố tình nói mấy câu với tên sai vặt, bảo hắn chú ý tới tình huống đó, gã sai vặt kia tựa hồ cũng hơi hoang mang, theo sát một tên chủ sự thưa chuyện, trên tay cầm thứ đồ màu đỏ. Rất có thể đó là một miếng vải nhuốm máu, khả năng đối phương đã thay mới cả bộ quần áo. Trùng hợp gặp thấy sự kiện này, lại hiểu rõ một số tình huống trước nay, nếu báo quan hay làm ra hành động gì khác ở đây cũng đều đụng chạm tới với tửu lâu, nhất là sợ sẽ ảnh hưởng tới sinh ý đêm nay. Vậy nên, chưa nói đến việc người ở đây không biết chuyện bên đường Chu Tước hoặc Phi Yến các, dù cho biết có thích khách, chỉ cần không quan hệ gì tới mình, đợi nàng tự động rời đi là được. Nếu điều sai nha, quân đội tới đây, không chỉ riêng sinh ý đêm nay bị mất sạch, mà khả năng còn bị gánh thêm trách nhiệm liên đới. Bởi vậy nên tạm thời tửu lâu chỉ có thể tự mình điều tra, đề cao cảnh giác. Sau khi hai tên Vũ Liệt quân xuất hiện, lại có hai tên khác từ cửa đi vào, bọn hắn để ý những vị trí khả nghi xung quanh, quản sự tửu lâu cũng gọi mấy người lại, căn dặn một phen, sau đó mấy gã sai vặt tản ra, đồng dạng thản nhiên dò xét những thứ bất thường. Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn, Ninh Nghị chỉ cần theo sau những người này nhìn xem thế cục, yên lặng làm một con chim sẻ tốt là đủ rồi. Từ khi nghe nói về sự thần kỳ của môn nội công, Ninh Nghị luôn muốn mở mang kiến thức một phen, sau nửa năm trời, lúc này mới nhìn thấy một người có chân tài thực học, đương nhiên gã tuyệt đối không thể bỏ qua. Diễn biến tiếp theo thế nào thì rất khó nói, nhưng chỉ cần có cơ hội tất sẽ có biện pháp thích hợp, mọi thứ đều tùy cơ ứng biến. Chỉ là... xảy ra một chuyện gã không hề ngờ tới, trên đường đi lên lầu hai, gã – người tự xưng là chim sẻ lại bị hai gã thợ săn chặn đường. - Ninh huynh, tiểu Thiền, thật là tình cờ quá. Trên cầu thang, có người bỗng niềm nở chào hỏi hai người, chính là Ô khải Hảo đã từng gặp qua, liền sau đó, một nam tử trẻ tuổi khác cũng tới chắp tay chào: - Lập Hằng hiền đệ, ngưỡng mộ đã lâu, tại hạ Bộc Dương Dật. Lần đầu tiên Ninh Nghị gặp người này, nhưng tên tuổi đã từng nghe qua, chính là người nối nghiệp Bộc Dương gia. Sau đó Ô Khải Hào liền láo liên giới thiệu hỏi han một chặp, lúc này Ninh Nghị mới biết trên đó đang diễn ra hội thi thơ Bộc viên, tất nhiên gã không định tham gia: - Thật có lỗi, có lỗi, tại hạ vẫn còn chuyện quan trọng, không tiện tham dự hội thơ, hai vị thịnh tình... Lời khách sáo còn chưa dứt, Ô Khải Hào đã thân thiết cầm tay gã, tỏ thái độ rất thân thiện và phóng khoáng: - Đã đến rồi, như thể nào lại không đền ngồi một lúc, ta thấy hình như hiền đệ cũng đang muốn đi lên lầu, chẳng lẽ trên lầu có người mời hiền đệ? Ha ha, không sao không sao, chậm trễ chút đỉnh chứ gì, chỉ cần Bộc Dương huynh thông báo một tiếng là được, huống hồ trong hội thơ còn có mặt mấy người Tô sơn trưởng, Lý Tần Lý Đức Tân. Ai cũng đều ngưỡng mộ tài học của hiền đệ, nếu hiền đệ qua cửa mà không vào thì không phải với đạo hữu hảo rồi... Chỉ cần hiền đệ tạm thời xuất hiện là được, nếu thật sự có việc gấp cần đi trước, chắc mọi người sẽ thông cảm thôi, ha ha, lại nói, Bộc Dương huynh nhắc tới việc này đã lâu... Ô Khải Hào thân mật kéo Ninh Nghị lên lầu, Bộc Dương Dật thì tao nhã lịch sự, khéo léo tiếp chuyện cạnh bên. Hội thơ vẫn đang diễn ra, khi Ninh Nghị lên lầu, tất cả bỗng quay đầu nhìn sang. Tiểu Thiền cũng cao hứng phấn khích, bị ánh mắt của gã quét qua liền mím môi lại làm nét mặt bớt hớn hở, đôi mắt hồn nhiên chớp chớp. Nha đầu này... ******************** thử cái font mới Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: