- Tướng công là một quái nhân. - Hả? Hoa tuyết nhẹ rơi, phu thê hai người đứng bên cây cột nhìn ngắm những căn tiểu viện xung quanh. Tô Đàn Nhi hơi thấp đầu xuống quay đi, miệng khẽ nở nụ cười. - Thực ra… Cũng không phải riêng tướng công kỳ quái đâu, hồi nhỏ Đàn Nhi cũng rất thích đứng trên lầu này nhìn ngắm mọi thứ. Tướng công có cảm thấy góc nhìn nơi này rất tuyệt không. Nàng chìa tay chỉ ra phía xa. - Đó là tiểu viện của cha mẹ… Nhị di nương… Chỗ của gia gia thì hơi khuất một chút… Bên kia là Tam thúc... Còn đèn lồng đó là chỗ của đám văn nhân. Trong màn đêm Tô phủ, Tô Đàn Nhi chỉ chính xác từng chỗ một, thậm chí là từng bóng người cầm đèn lồng qua lại trong tiểu viện. Nàng chỉ như rất quen thuộc, rồi bỗng thoáng suy tư. - Hồi nhỏ thiếp không ở chỗ này nhưng vẫn thường thích đến đây chơi, ngồi trên lầu nhìn tới nhìn lui. Mỗi lần bà vú tìm không thấy thiếp là liền chạy qua đây kiếm, thiếp ở trên này thấy bà tới thường trốn vào bên trong, hì hì, mỗi lần trốn một chỗ. Bà vú ngốc lắm, có một lần thiếp thay đổi chỗ trốn khiến bà tìm hoài không thấy, đứng ở bên ngoài gọi mãi... - Mỗi lúc bà vú đi tìm đều nói là trời có gió lớn hoặc đã đến giờ ăn cơm rồi. Chắc tướng công không biết chứ hồi nhỏ thân thể của thiếp rất tốt, hóng gió chẳng khi nào sinh bệnh. Thiếp thích chạy tới chạy lui, đuổi đánh nhau như bọn con trai…nhưng sau này bọn họ không chơi với thiếp nữa. Về chuyện ăn cơm, đôi khi thiếp không cảm thấy đói, hỏi vú tại sao mà vú cũng chẳng biết. À, lúc mẫu thân sinh thiếp, phụ thân nói muốn có một bé trai để kế thừa gia nghiệp, nhưng rốt cuộc lại là bé gái. Người nói vậy cũng tốt, nhà có được một tiểu thư khuê các, nhưng thực ra thiếp thấy thiếp chẳng giống một tiểu thư khuê các gì cả. Nàng ngẩng mặt lên cười, nụ cười vô cùng thuần khiết. Dù cho học vấn nàng không cao, nhưng bất kể dung mạo hay cử chỉ ít nhất cũng đều trên cái mức “giống một tiểu thư khuê các” ấy. - Cho nên về sau… Ừm, về sau khi thiếp có được một căn tiểu viện riêng của mình, thiếp liền mang theo tiểu Thiền các nàng về đây. Tướng công hẳn không biết lúc mới chuyển đến thiếp ở căn phòng bên này, bởi vì nó khá khuất tầm mắt. Thế nhưng một thời gian sau thiếp liền chuyển qua bên kia, tướng công có biết tại sao không? - Muội không nhìn thấy mọi người, mọi người cũng không nhìn thấy muội? Ninh Nghị thuận miệng đáp làm Tô Đàn Nhi trầm mặc một lúc. - Trước kia tướng công…có lý tưởng hoài bão gì không? - Ta à… Ninh Nghị suy nghĩ chuyện trước kia hồi lâu. - Ta muốn xây những ngôi nhà (1) - Hả? Đáp án này hiển nhiên làm Tô Đàn Nhi có chút bất ngờ, lát sau nàng mới nói. - Xây nhà? tương tự như thợ hồ á? - Ha ha. Ninh Nghị ngẩng đầu cười nói: - Không sai, đại loại giống như thợ hồ, thợ mộc…Ừm, gần gần như vậy. - Thật chưa từng nghe qua. Tô Đàn Nhi lẩm bẩm, Ninh Nghị nhẹ gõ gõ ngón tay trên lan can mấy lần rồi lấy ra một quả trứng muối đã rửa sạch, đưa qua cây cột gỗ. - Đúng rồi, muội nếm thử xem. - Trứng vịt hả? Tuyết vẫn rơi, hành lang uốn lượn phản xạ chút ánh sáng nhưng vẫn không thể nhìn thấy điểm khác biệt trên vỏ trứng. Tô Đàn Nhi cũng không chú ý nhiều, cầm quả trứng vịt nhẹ nhàng gõ mấy cái lên lan can, từ từ bóc vỏ, lột được vài mảnh rồi dừng lại. - Khi còn bé thiếp... muốn làm một diễn viên ảo thuật... Ài, tất nhiên chỉ là suy nghĩ mà thôi. Thỉnh thoảng cứ vài năm trong nhà lại mời đoàn kịch tới biểu diễn, lúc còn bé nhìn thấy thật thần kì, cứ tưởng rằng sau khi học được là có thể lên trời xuống biển như thần tiên. Sau này thiếp cũng học được một ít, giống như hôm trước tướng công dạy tiểu Thiền ấy, chàng xem thử nè. Nàng duỗi tay trái ra, bông tuyết rơi vào trắng tinh óng ánh như phát ra ánh sáng. Đầu ngón tay thon nhỏ khéo léo vừa lột vỏ trứng lúc nãy di nhè nhẹ, từng tia bụi lả tả rơi xuống như những sợi dây nhỏ mỹ lệ đẹp đẽ. Đây đại khái là bí quyết học được của một diễn viên nào đó… Biểu diễn xong xuôi, nàng bật cười khúc khích, có chút hài lòng. - Tất nhiên cha mẹ sẽ không cho thiếp đi làm diễn viên đâu. Lúc đó còn nhỏ quá nên có nhiều thứ chưa hiểu, dần dần lớn hơn thiếp mới biết mọi người có chút không vui. Phụ thân muốn một đứa con trai, sau này người cưới thêm hai di nương nhưng không ai có thể sinh cho muội một đứa em trai, em gái. Đôi lúc gặp mặt phụ thân…bỗng nhiên cảm thấy… Bởi vì chuyện này hơi khó nói nên Tô Đàn Nhi dừng lại một lúc, hít sâu một hơi, nói: - Ngược lại… kể từ khi đó trở đi, thiếp bắt đầu cảm thấy rất kì quái… Vì sao con gái không thể kế thừa gia nghiệp chứ. Rõ ràng bọn họ làm cái gì muội cũng đều làm được, lúc đến học đường học văn thơ thiếp cũng cải nam trang, mặc dù biết là sẽ bị nhận ra nhưng dù thế nào thiếp cũng không đi ra, đánh cũng không ra mà mắng cũng không ra, nhất định ngồi đó nghe cho hết tiết học. Cũng may trong nhà mình có mở học đường... sau này gia gia cũng có lên tiếng... Cho nên bọn tiểu Thiền mới có thể lên học đường nghe giảng bài, chuyện đó cũng là do thiếp kiên quyết mới được. Vừa nói chuyện, nàng vừa chậm rãi lột vỏ trứng, lúc này bỗng cười cười như vừa mới phát hiện được gì đó. “Ồ” một tiếng, nàng giơ quả trứng muối đã lột một nửa lên, ánh sáng ngọn đèn chiếu lộ ra hào quang màu hổ phách của lòng trắng trứng cùng với hoa văn bên trong. Ninh Nghị xoay người tựa vào lan can, nói: - Trứng muối đó, ăn thử đi. - Ừ!! Trước kia chưa từng thấy qua loại trứng vịt như thế này. Tô Đàn Nhi đắn đo rồi đưa quả trứng lên miệng cắn một miếng, sau đó tiếp tục câu chuyện. - Thiếp biết những lời này có lẽ tướng công không thích nghe, nam nhân đều không thích nghe người ta nói mấy chuyện nữ tắc(2). Thiếp xưa nay cũng chưa từng nói với người khác, thế nhưng thiếp cảm thấy… nhất định phải nói mấy lời này cho tướng công nghe, dù cho tướng công không thích… - Đàn Nhi muốn nói, Đàn Nhi không phải là một nữ nhân độc đoán ngang ngược, ương ngạnh cậy quyền. Ở chung cùng tướng công nửa năm, thiếp cảm thấy tính tướng công có thể nghe được những tâm tư cổ quái này. Tương lai Đàn Nhi thực sự muốn … Muốn quản lý tốt Tô gia, chỉ là có chút tâm tình. Đàn nhi và tướng công là vợ chồng, ước định đến đầu bạc răng long. Đàn Nhi không hy vọng tướng công giống như những người khác, có nhiều khúc mắc đối với thiếp… Nếu… Nếu như… Nàng đắn đo lựa chọn từ ngữ, Ninh Nghị cười nói: - Nếu như ta thật sự đi làm thợ hồ. Tô Đàn Nhi nghĩ nghĩ, cười nói: - Thiếp cũng muốn làm diễn viên biểu diễn ảo thuật. - À, thật ra… Ninh Nghị lấy từ trong người ra một tờ giấy được xếp gọn, khua qua khua lại vài lần rồi mở ra đưa cho Tô Đàn Nhi. - Đọc cái này xem. Ánh sáng không đủ, hình vẽ bằng bút lông trên tờ giấy có chút cổ quái, trông hơi giống một cái đồ án mơ hồ không rõ ràng. Tô Đàn Nhi nghi hoặc nhìn Ninh Nghị, sau đó cầm lấy bản vẽ kia hứng ít ánh sáng nhàn nhạt nhìn kĩ lại. Trên tờ giấy này vẽ mấy vật có hình dạng cổ quái, rất nhiều đường nét xem hoàn toàn không hiểu được, thứ này nhìn ra có mấy phần giống như chữ của các dân tộc phía Tây, người Ba Tư, người Hồ… Nhìn một lúc lâu, Tô Đàn Nhi đành thừa nhận xem không hiểu, ngẩng đầu lên nói: - Tướng công, đây là… bản vẽ? -------------------------------- (1) Đây là ước mơ của Ninh Nghị từ thời hiện đại, có nói rõ ở chương 1 (2)Chuẩn mực đạo đức phụ nữ. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: