Hàn Vũ Đình áp chế không được suy nghĩ này. Nên khi trời còn chưa sáng, nàng đã đứng dậy đi tìm Lâm Vân. Nhưng nàng không có nghĩ tới, với tốc độ của nàng hiện giờ, làm sao có thể đuổi kịp Lâm Vân. Khi Hàn Vũ Đình xông vào rừng mưa nhiệt đới, mới kịp phản ứng. Tốc độ của anh rể nhanh như vậy, mình làm sao mà đuổi theo được? Trong lòng quýnh lên, thiếu chút nữa là bật khóc. Nhưng nếu cứ như vậy mà quay về, thì lại không cam lòng. Đành phải không ngừng an ủi mình, chắc anh rể cũng phải nghỉ đêm, nên chưa đi xa lắm. Dọc theo còn đường ngày hôm qua đi tới, nàng nghĩ thầm, chỉ là đi một đoạn đường ngắn mà thôi. Nếu như không gặp anh rể thì lập tức trở về. Vừa đi vừa suy nghĩ, nàng đã đi được trong rừng một tiếng. Nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng hay dấu vết gì của Lâm Vân cả. Mà rừng rậm đã bắt đầu có tia sáng chiếu tới, hiển nhiên trời sắp sáng rồi. Kiên trì tự nhủ bản thân, đi thêm một đoạn nữa là có khả năng gặp Lâm Vân. Cứ như vậy, không bết Hàn Vũ Đình đã cách cái làng được bao xa, cuối cùng là nàng lạc đường. Hàn Vũ Đình nhìn không ra đươc phương hướng, nhưng nàng không có ý quay về, mà liên tục suy nghĩ nhất định phải tìm được anh rể. Khu rừng rất yên tĩnh, thỉnh thoảng mới vang lên những tiếng kêu kỳ lại. Hàn Vũ Đình càng đi tới càng sợ hãi, cuối cùng là chay đi. Một bên chạy, một bên gọi anh rể. Sau cùng là vừa chạy vừa khóc. Nàng đã không nhận ra đường nữa. Chỉ có thể giống như con ruồi mất đầu chạy loan khắp nơi, khóc hô gọi Lâm Vân. Lúc trời sáng, Lâm Vân đã củng cố Tinh Hồn ở mức trung kỳ điên phong. Tâm tình của hắn rất tốt, nhịn không được đứng lên thét dài. Chỉ cần tìm được một linh mạch nhỏ nữa, là hắn có thể tăng Tinh Hồn của mình lên một cấp. Cho nên Tinh Hồn hậu kỳ không còn là vấn đề. Nếu như trên đường có thể tìm được một hai viên linh thạch, cộng thêm một viên đang ở trong người, hắn thậm chí có thể kết thành một sao. Đeo ba lô lên, còn chưa đi được xa thì Lâm Vân mơ hồ nghe thấy thanh âm của Hàn Vũ Đình truyền tới. Lâm Vân liền chạy về hướng của thanh âm, rõ ràng nhìn thấy rất nhiều đồ ăn vặt rơi trên đường, là thịt bò khô, khoai tây chiên, mứt gì đó. Lâm Vân phỏng chừng mình đã nhặt được hơn hai mươi gói đồ ăn vặt. Tăng tốc độ đi lên phía trước, quả nhiên trông thấy Hàn Vũ Đình vừa chạy vừa khóc hô anh rể. Quần áo vốn đã bị rách, hiện tại càng thêm rách nát. Trong tay hiển nhiên là cầm một cái túi bị rách ở đáy. Chạy đến một đoạn, Hàn Vũ Đình vấp phải một hòn đá liền ngã xuống. Bị ngã xuống đất, nhưng Hàn Vũ Đình không có ý đứng lên, mà chỉ nằm đó không ngừng khóc. Xem ra đây không phải là lần đầu nàng bị ngã. Lâm Vân thở dài, đi về phía trước nói: - Đứng lên đi. Hàn Vũ Đình đột nhiên dừng tiếng khóc, mang theo vẻ nức nở ngẩng đầu nhìn Lâm Vân. Trong mắt lóe lên sự hưng phấn, thoáng cái đứng lên, lao vào ngực của Lâm Vân: - Anh rể… Lâm Vân không biết Hàn Vũ Đình chạy vào khu rừng làm gì. Nếu không phải tối hôm qua mình không tu luyện, nhất định là không gặp lại nàng. Như vây chẳng phải nàng chỉ có con đường chết hay sao? Ài, cô em gái của Vũ Tích này, thật không khiến người khác yên tâm. - Không phải đã nói rồi sao, sao em còn chưa trở về với các thầy cô, mà chạy tới nơi này làm gì? Lâm Vân cau mày nói. Hàn Vũ Đình giống như một đứa bé làm sai chuyện, đầu cúi đến tận ngực, không dám nói lời nào. Một lúc lâu sau, nàng mới chợt nhớ tới điều gì, cầm cái túi to trong tay mình, nịnh nọt nói: - Anh rể, là em mang cho anh ít đồ ăn…. Lời còn chưa hết thì đã dừng lại. Bởi vì Hàn Vũ Đình phát hiện cái túi của mình đã trống trơn, ở dưới thì bị thủng một lỗ lớn. Lâm Vân nhìn Hàn Vũ Đình đang nói chuyện thì dừng lại, biết nàng đang hối hận. Hối hận vì không cầm chiếc túi cẩn thận, khiến đồ ăn không thể tới tay của Lâm Vân. - Chúng ta đi thôi. Lâm Vân ôm lấy Hàn Vũ Đình nói. - Anh rể… Hàn Vũ Đình chỉ nói hai chữ, liền dán chặt vào ngực của Lâm Vân, im lặng không nói. Lâm Vân tăng tốc độ, chỉ dùng chưa tới nửa tiếng thì quay về thôn xóm. Hàn Vũ Đình thấy Lâm Vân là mang mình trở về, sắc mặt lại trở nên tái nhợt: - Anh rể, em không muốn trở về với các thầy cô, em muốn cùng anh trở về…. - Anh biết rồi, em đi chào hỏi các thầy cô đi, đừng để bọn họ sốt ruột. Anh ở chỗ này chờ em. Lâm Vân nói xong nhìn Hàn Vũ Đình.. - Thật không? Anh rể thật tốt, em đi ngay đây. Hàn Vũ Đình tung tăng chạy đi. Đi một đoạn bỗng nhiên quay đầu lại nói: - Anh rể, anh nhất định phải chờ em nhé, đừng bỏ đi một mình…. Sau khi nói xong thì chạy càng nhanh hơn. Vài miếng vài bị rách ở ống quần thì bay lơ phơ trong gió. Lâm Vân thở dài, thật không ngờ Hàn Vũ Đình lại ỷ lại mình như vậy. Chắc là do khu rừng này ám ảnh nàng quá nhiều. Cho dù nàng không phải là em gái của Vũ Tích đi chăng nữa, mình cũng không thể không giúp nàng. Có lẽ rời khỏi nơi này, nàng sẽ trở lại bình thường. Dù sao nàng ta mới chỉ là một sinh viên, sợ hãi là bản năng rồi. Mình cứu nàng vài lần, nàng ỷ lại vào mình cũng có thể lý giải. Dẫn theo thì dẫn a, chỉ chậm trễ vài ngày chứ mấy. Không lâu sau, Lâm Vân đã nhìn thấy Hàn Vũ Đình đi ra, bên cạnh là cô giáo Vu kia và một thầy Lâm Vân không biết. Trông thấy Lâm Vân đứng đó chờ Hàn Vũ Đình, các thầy cô liền vẫy tay chào từ biệt Hàn Vũ Đình. Lúc này bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm, tuy không biết Lâm Vân và Hàn Vũ Đình vì sao muốn đi vào rừng mưa. Nhưng có hai người chiếu cố lẫn nhau, vẫn tốt hơn là một người. Hàn Vũ Đình vội vào cáo từ các thầy cô, rồi lập tức chạy tới bên người của Lâm Vân. Nàng sợ mình đến muộn, Lâm Vân sẽ rời đi. Hiện tại nhìn thấy Lâm Vân vẫn đứng đó, lo lắng trong lòng mới tan biến. Lần này Lâm Vân không có ôm Hàn Vũ Đình chạy trong rừng nữa, mà là đi bộ dọc theo tuyến đường trên bản đồ. Hàn Vũ Đình vụng trộm nhìn vẻ mặt của Lâm Vân, thấy hắn không mất hứng, mới dám nói nhiều hơn. - Anh rể, em quên mất mang theo ít đồ ăn tới rồi. Có đồ ăn vặt, chúng ta vừa đi du lịch trong rừng vừa có đồ ăn nhấm nháp, như vậy sẽ vui hơn. Hàn Vũ Đình nói xong, khuôn mặt còn tỏ vẻ nhớ nhung. Lâm Vân dở khóc dở cười, hóa ra cô nàng này còn tưởng đang đi du lịch cùng mình. Không khỏi buồn bực nói: - Em muốn đi du lịch thì không phải đơn giản sao. Thầy cô của em chả phải đến đây du lịch còn gì? Vì sao em còn muốn đi theo anh để chịu tội. Giờ thì trách ai nữa. - Anh rể, em thích đi du lịch cùng với anh cơ. Em chỉ hối hận vì không mang theo đồ ăn cho anh ăn mà thôi. Hàn Vũ Đình vội vàng nói. Nàng rất sợ Lâm Vân lần nữa đưa mình trở về. - Anh không phải đi du lịch. Lâm Vân tức giận nói. - Em biết, chỉ cần một mình em du lịch là được rồi. Hì hì. Hàn Vũ Đình vô tư nói. Tâm tình hiện giờ của nàng rất vui, vừa đi vừa tung tăng như con chim sẻ. Hầu như đã quên vừa nãy còn nằm xuống đất khóc như con nít. Lâm Vân lắc đầu. Mãi không lớn lên được. Hắn lấy một gói khoai tây chiên trong túi ba lô rồi nói: - Anh nhặt được ở trên đường, cầm lấy mà ăn. Hàn Vũ Đình liền đoạt lấy gói khoai tây chiên rồi hỏi: - Anh rể, là anh nhặt được trên đường phải không? A, đúng rồi, chắc là anh một mực đi theo em để nhìn thấy em khóc lóc chứ gì. - Ai dư hơi như vậy. Lâm Vân nói xong, mặc kệ nàng, tiếp tục đi về phía trước. Một bên tìm kiếm linh thạch, một bên suy nghĩ, nếu trước lúc tới núi Misimi có thể đạt tới Tinh Hồn hâu kỳ thì tốt. Hàn Vũ Đình cầm một miếng khoai tây chiên đưa tới miệng của Lâm Vân nói: - Anh rể, anh cũng ăn đi. Từ ngày mình kể chuyện của tỷ tỷ cho anh rể nghe, anh rể giống như càng ngày càng bận rộn. Có lẽ anh ấy muốn mong xong việc để về với tỷ tỷ. Nhưng ngày hôm qua, anh ấy lại bắt đầu tìm kiếm trở lại. Hơn nữa, tuy tốc độ đi đường không nhanh, nhưng rõ ràng nhanh hơn lúc mình gặp anh rể rất nhiều. Không biết anh ấy đang tìm cái gì, nhưng mình có thể trông thấy vẻ lo lắng thỉnh thoảng xuất hiện trên mặt anh ấy. Chẳng lẽ thứ đó rất quan trọng với anh rể sao? Không biết mình có thể giúp anh ấy tìm không. Vật kia khẳng định là rất trọng yếu, bằng không anh ấy sẽ không vất vả tìm như vậy. - Anh rể, rốt cuộc anh đang tìm gì thế? Có thể nói với em hay không. Nói cho anh biết, mắt của em tinh lắm. Nếu không, để em kể một chuyện cười cho anh nghe nhé? Hàn Vũ Đình muốn Lâm Vân không cần phải buồn bực để tìm kiếm nên mới nói như vậy. Nhìn ảnh rể một đường đều biểu lộ tập trung, nàng rất đau lòng. Nàng đoán anh rể rất mệt nên muốn làm vài chuyện cho anh ấy thoải mái chút. - Vũ Đình, cảm ơn em, anh biết ý tốt của em. Anh rất là cảm kích. Anh sẽ làm việc của anh nhanh thôi, để còn quay về gặp chị em nữa chứ. Lâm Vân biết Hàn Vũ Đình muốn hắn buông lỏng. Nhưng không tìm được linh thạch và linh mạch, hắn không có cách nào buông lỏng tinh thần.